Tôi lắng nghe bạn, vì tôi đã từng ở nơi tối tăm nhất của cuộc đời tôi...
Hành trình đi qua những "cái đáy"
Tôi từng xuất phát điểm là một người thiếu may mắn, với cảm giác cuộc đời dường như luôn trù dập và đẩy mình vào ngõ hẹp. Tôi đã từng trải qua một hành trình rất tăm tối, cô độc – cái cảm giác sống không được, chết cũng không xong.
Có những lúc rơi xuống một cái đáy, tôi nghĩ đó đã là tận cùng. Nhưng không, cuộc đời lại tiếp tục đẩy tôi xuống những cái đáy sâu hơn nữa. Tôi đã lê lết đầy đau thương qua hành trình đó, gào khóc trong tuyệt vọng mà không một ai hay biết, không một ai lắng nghe.
Và chính trong khoảnh khắc chới với nhất giữa khoảng không vô vọng ấy, tôi nhận ra một điều: Chỉ có bản thân mới có thể vượt qua những bão tố bước đường cùng ấy. Tuy vậy tôi tin rằng chúng ta đều mong có sự hiện diện những người đáng tin cậy là chiếc phao níu chúng ta lại trong những lúc tăm tối nhất đời
Từ nỗi đau cá nhân đến sứ mệnh thấu cảm
Dù bị vùi dập, sâu thẳm trong tôi vẫn khao khát được sống đẹp, sống tốt. Khi tự mình bước ra khỏi những "cái đáy" đau thương, tôi chọn quay gót nhìn lại và thấu hiểu hơn về con người.
Tôi bắt đầu nghiên cứu sâu về chính mình, về tâm lý con người, tìm đến các khóa học chuyên sâu về lắng nghe và luôn đau đáu trước những tổn thương mà con người phải chịu đựng. Qua hành trình thấu hiểu nỗi đau của chính mình và người khác, tôi phát hiện ra món quà lớn nhất mà tôi sở hữu: Sở trường lắng nghe.
Tôi hiểu cảm giác cô độc khi không có ai bên cạnh. Tôi hiểu sự bất lực khi những tổn thương không thể cất thành lời. Vì vậy, tôi muốn mang đến cho bạn một không gian LẮNG LÒNG ĐỂ NGHE – nơi bạn được là chính mình, an toàn và hoàn toàn không bị phán xét.
Lời nhắn gửi từ trái tim: "Bạn ơi, đừng buông tay nhé!"
Tôi không ở đây để dạy bạn cách sống, cũng không đưa ra những lời khuyên sáo rỗng. Tôi ở đây để tiếp thêm cho bạn một hy vọng sống, gửi đến bạn một chút chân thành, ấm áp – như một chiếc neo giữ bạn lại giữa cơn bão lòng.
Nếu hôm nay bạn đang kiệt sức, nếu bạn cảm thấy thế giới này không ai hiểu mình:
"Hãy ngồi xuống đây. Tôi ở đây để nghe bạn. Bạn ơi, đừng buông tay nhé!"